Yêu Straight… Đau…

YÊU STRAIGHT

[Nhật Lạc] Poster Yêu Straight - Thiên Không

[Cre pic: Nhật Lạc]

Đã lâu rồi, không có truyện nào tôi đọc mà phải khóc nức nở, khóc đến nghẹn ngào, khóc đến quặn đau thế này… YÊU STRAIGHT, ngay cái tên, đã mang lại cái dự cảm chẳng lành cho kết cục giữa họ. Vậy mà khi nghe danh truyện này, đã không thể cầm lòng mà tìm đọc. Và, tôi thực mừng, và thực hối, vì đã đọc nó.
Hối vì đọc một truyện làm tôi ám ảnh, cái ám ảnh này nó in sâu vào não tủy, và tôi biết, thân bạch dương xù xì đó, hàng chữ Tùng.Vĩ ngày…tháng..năm…. đó sẽ mãi ám ảnh tôi, cũng như chuyện tình của hai người con trai ấy.
Và mừng vì, tôi được cảm nhận sâu sắc về một chuyện có thực như vậy, để biết rằng, thế giới không phải luôn màu hồng, mà nhiều khi đau thương lắm. Để tôi không mãi ảo tưởng cứ hai người con trai dẫu có lưỡng tình tương duyệt cũng sẽ luôn bên nhau trọn đời.
Truyện do tình cờ đọc ở wp của Tiếu Hủ Nam, ngay khi đọc những dòng cảm nhận của anh, tôi đã bị Yêu Straight cuốn hút. Tò mò. Và giờ là ám ảnh.
Tôi luôn rất mong được đọc những suy nghĩ của người trong cuộc mà không phải ở ngôi tường thuật, tỷ như Đinh Vĩ. Tôi thực muốn biết, anh đã suy nghĩ gì về Tiêu TÙng, về con người đã yêu anh từ rất lâu rồi, lại kiềm nén đến khổ sở như vậy.

Đoạn cuối truyện, tôi không thể chịu đựng được nữa. Nước mắt cứ thế mà tuôn trào, không thể ngừng được, Xót xa và cay đắng làm sao. Tôi chỉ là người đọc, cũng không thể chứng kiến mà chỉ biết qua những dòng tường thuật của Tiểu TÙng, ấy vậy mà đã đau như xé lòng.
Vậy còn hai người họ?
Thì sao?

[Em có biết hôm đó anh đã ước gì không?]

[Không biết. Đừng nói. Nói ra sẽ mất linh]

[Đã không còn linh nghiệm nữa. Hôm đó, anh nói với chính mình, anh sẽ làm bạn thân nhất của em, tốt với em cả đời. Nhưng em biết đấy, đời này chúng ta không thể nào làm được.]

Dứt lời, từng giọt nước mắt nặng nề rơi.

[Tiểu Tùng, em nghĩ kiếp sau có tồn tại không?]

Tôi nghe giọng mình run rẩy nói, không biết.

[Nếu có kiếp sau, Tiểu Tùng à, hãy hứa với anh, chúng ta vẫn sẽ là bạn học nhé? Em phải trông chừng anh, không cho anh xem tiểu thuyết võ hiệp, phải nhắc anh học hành thật giỏi giang. Như vậy, anh mới có thể cùng em lên Bắc Kinh, cùng em đi Mỹ quốc.]

Tôi nghe xong, không kiềm được nước mắt nữa. Ôm Tiểu Vĩ, tôi bảo

[Anh, đừng nói nữa]

Cậu cũng ôm chặt lấy tôi

[Tiểu Tùng, anh biết, anh sẽ không bao giờ gặp được em nữa]

Buổi sớm trời mưa to ấy, chúng tôi như hai đứa trẻ lạc đường, ôm chặt nhau khóc nấc.

[…]

… Tiểu Vĩ nhét vào tay tôi một cái hộp nhỏ

[Là do anh tự làm, em hãy giữ lấy làm kỉ niệm.]

[…]

Trong hộp là một bức điêu khắc bằng gỗ
Trong tranh có hai thiếu niên, dưới gốc đại thụ, tay trong tay
Ở dưới còn khắc vài câu

Tùng.Vĩ
Ngày* Tháng ** Năm***

Tay cầm bức tranh, nước mắt đã khô nay lại chảy dài…

Tùng, Vĩ, liệu hai người có từng hối hận?

Chẳng trách ai sai, chuyện trên đời quả thực không phải cứ ước muốn cầu mong sẽ được thành toàn, phải không? Cho dù đây không phải dựa trên câu chuyện thật đi chăng nữa, thì nó vẫn là THẬT nhất, THẬT nhất trong những truyện tôi từng đọc.

Và tôi thấy như tỉnh ngộ.

Xã hội này còn bao nhiêu câu chuyện bi thương như thế này, hoặc hơn?
Tôi biết, bản thân đã quá đắm chìm vào màu hồng của hạnh phúc được xây dựng trong mỗi câu chuyện, để rồi đọc đến Yêu Straight, tựa như mảnh thủy tinh sắc nhọn rạch tan tác cái bức màn đó.

Hai người còn gặp nhau lần nào nữa không? Hẳn là không rồi.
Sao mà xót xa…..
CÁi gọi là hồi ức, hay vật kỉ niệm ấy, một khi nhớ lại hay ngắm nhìn, sẽ là đau. Cùng nhớ.
Còn khi thời gian dần trôi, mọi thứ có khi sẽ bị vùi lấp, quên lãng. Bóng hình dù còn đạm nét trong tâm tưởng, cũng đâu có là hiện tại, đâu chối bỏ được sự thật phũ phàng…
Người ở nơi nao?

Giai điệu Sleepless Beauty mãi ám ảnh….

Sleepless Beauty – Daisuke Asakura

2 thoughts on “Yêu Straight… Đau…

  1. t chưa đọc, nhưng tựa đề, có nghĩa là yêu trai thẳng ấy hả. đôi khi cuộc sống nó bi đát quá, nên chúng tar mới hay tìm tới những thứ màu hồng…

  2. Tôi đã đọc, đọc xong tôi cũng khóc, khóc rất nhiều, lúc đó tôi chỉ muốn Đinh Vĩ giữ Tiểu Tùng lại nhưng anh lại để Tiểu Tùng đi, tôi ghét Đinh Vĩ sao anh lại Tiểu Tùng đi, Tôi ghét Đinh Vĩ nhưng tôi biết kì thật anh ko có lỗi, tôi chỉ thấy thương thay cho Tiểu Tùng, 10 20 năm nữa liệu cậu có quên được, liệu cậu có trở về……. Đây là câu chuyện thật nhất, thật nhất trong những truyện mà tôi đã đọc

Còm men đi nào o(╬ ̄ 皿  ̄)=○#( ̄#)3 ̄) (*  ̄ー ̄))))====○#( ̄#)3 ̄) \(╯-╰)/ (′ 3`)y==~ “(_◜◡‾_)” (ಥ◡ಥ)(つд⊂)∑( ° △ °|||) ∑ * ( ° △ °|||) (* ̄∇ ̄*) (~ ̄) ̄)~ ∑(っ°Д°;)っ φ(≥ω≤*)φ ( ̄ヘ ̄o#) Ψ(`∀´)Ψ (¯¯3¯¯) (● ̄▽ ̄●) (≧◡≦) |╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ | (╬‵皿′)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | \(≧∇≦)/ |(*´▽`*) | (●^o^●) | (~_~メ) | (ღ˘⌣˘ღ) | ≧△≦ | o(≧◇≦)o | (≧ロ≦) | ▰˘◡˘▰ | (づ ˘ ³˘)づ~♥ | ♡ヽ(*´д`*;;)| (>^ω^<) ( ̄ε ̄ =  ̄3 ̄) ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ (╰_╯) |(⊙︿⊙) |O(∩_∩)O | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | ‎— —!| _( ̄0 ̄)_ [ㄟ(▔, ▔)ㄏ ╮( ̄▽ ̄" )╭╮(‾▿‾)╭ b⊙﹏⊙b °___°|| 凸(⊙▂⊙✖ ) | ( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (╰_╯) | (‾-ƪ‾) | ╮(╯_╰)╭ | ( ¯(エ)¯ ) | (҂`з´) | ( ¯¯┏_┓¯¯) | Σ( ° △ °|||) |(・⊝・∞)| (҂⌣̀_⌣́) | (¬_¬) | |_・) | (◣_◢)凸| (╯°□°)╯ ┻━┻ | ( ˇ෴ˇ ) | ≖‿≖ | ( ¯¯ー¯¯ ) | ( ̄■ ̄;)!? | ~(‾▿‾~) | (❁´▽`❁) | ◕‿◕ | (*´∀`*)人(*´∀`*) |(*´▽`*) | (▰˘◡˘▰) | (╯3╰) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | (愛´∀`愛) | ✿♪♫ | (●´□`)♡ | ℒℴѵℯ❤ (¯﹃¯)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s